Posts

PHẦN 1: TÒA THÁP CHẠM TRỜI VÀ MƯA GIÔNG BÃO TÁP


Đêm thành phố W mưa tầm tã. Những hạt nước nặng hạt đập liên hồi vào lớp kính cường lực dày ba lớp của tầng 36 tòa nhà Thành Đạt, tạo nên những âm thanh trầm đục. Từ độ cao này nhìn xuống, cả trung tâm phồn hoa của đại lục chỉ còn là những vệt sáng nhòe nhoẹt, bị nuốt chửng bởi màn đêm và bão tố.

Trong văn phòng chủ tịch rộng lớn, không khí im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ điển.

"Long Thị cũng đến lúc phá sản rồi."

Giọng nói trầm thấp, mang theo áp lực nghẹt thở vang lên từ người đàn ông đang đứng quay lưng lại phía cửa. Anh mặc một bộ vest may thủ công màu xanh navy sẫm, dáng người cao lớn, bờ vai rộng vững chãi như một ngọn núi. Một tay anh đặt trong túi quần, tay kia khẽ lắc nhẹ ly rượu vang đỏ. Ánh sáng từ những tòa cao ốc phía xa hắt lên khuôn mặt góc cạnh, tạo nên những mảng sáng tối sắc lạnh, tàn nhẫn.

Thư ký Hải Anh, người đã đồng hành cùng anh qua bao trận chiến thương trường khốc liệt, lập tức tiến lên một bước, cúi đầu cung kính:

"Chủ tịch, tôi hiểu rồi."

Không cần đợi lệnh cụ thể, ngón tay Hải Anh đã lướt nhanh trên chiếc máy tính bảng mật mã. Cô lập tức liên hệ tới bộ phận truyền thông và pháp lý của tập đoàn:

"Kích hoạt kế hoạch 'Săn Mồi'. Tung toàn bộ hồ sơ đen về các dự án treo của Long Thị cho báo chí. Bên pháp lý chuẩn bị sẵn đơn yêu cầu phong tỏa tài sản đối nợ."

Xong việc, Hải Anh ngẩng đầu lên, báo cáo tiếp:

"Thưa anh, mọi thứ đã vào đúng quỹ đạo. Tuy nhiên, có một biến số nhỏ. Long Chiến hiện đang nhập viện cấp cứu vì đột quỵ, toàn quyền quyết định tại Long Thị lúc này đang rơi vào tay cậu con trai độc nhất của ông ta là Long Phạm."

Nghe đến cái tên này, người đàn ông mặc vest khẽ khựng lại. Anh không quay đầu, nhưng khóe môi đã nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt và lạnh lẽo.

Long Phạm, đứa con trai danh chính ngôn thuận của Long gia. Kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, một phú nhị đại khét tiếng khắp giới ăn chơi từ bờ Đông sang bờ Tây của thành phố W này. Trong khi người đàn ông đứng đây phải lăn lộn trong vũng bùn để bò lên đỉnh cao, thì Long Phạm lại bận rộn với những siêu xe giới hạn, những bữa tiệc du thuyền thâu đêm và những chân dài giới giải trí.

"Long Phạm?" Người đàn ông xoay người lại, ánh mắt sắc như dao găm khóa chặt vào Hải Anh. "Một kẻ phá gia chi tử, chỉ biết đem tiền đi đốt vào những cuộc vui vô độ mà cũng tư cách quản lý Long Thị sao?"

Hải Anh đẩy gọng kính cận, đưa lên một tập tài liệu mật:

"Chính vì là kẻ ngu xuẩn nên mới dễ đối phó. Trong lúc Long Chiến nằm trên giường bệnh, Long Phạm đã lén mang 15% cổ phần cốt lõi của Long Thị đi thế chấp cho một sàn vay nặng lãi ở hòn đảo sòng bạc ma quỷ - đảo Hắc Diệu để nướng vào chiếu bạc. Thật trùng hợp, sàn vay đó lại thuộc quyền kiểm soát ngầm của Thành Đạt chúng ta."

Người đàn ông bước đến bàn làm việc bằng gỗ mun, cầm tập tài liệu lên lật xem. Từng dòng chữ, từng chữ ký nguệch ngoạc của Long Phạm như một bản án tử hình đóng dấu lên số phận của Long gia.

"Năm năm." Anh nhìn chằm chằm vào cái họ 'Long' trên giấy, lẩm bẩm. "Long Chiến thiên toán vạn toán, chắc cũng không ngờ có ngày đứa con trai bị ông ta vứt bỏ năm xưa, lại dùng chính đứa con trai ông ta cưng chiều nhất để tiễn ông ta xuống địa ngục."

Anh ném tập tài liệu xuống bàn, lạnh giọng ra lệnh:

"Bắt đầu thu lưới. Ép giá cổ phiếu Long Thị xuống mức sàn cho tôi. Tôi muốn ngày mai, khi Long Phạm tỉnh dậy sau cơn say, việc đầu tiên nó thấy là lệnh trục xuất khỏi căn biệt thự của nhà họ Long tại khu sườn đồi Bạch Vân."

Post a Comment

© Nerdcat. All rights reserved. Developed by Jago Desain